Thứ Tư, ngày 14 tháng 10 năm 2009

cãm nhận về bảo tàng chứng tích chiến tranh


Bảo tàng Chứng Tích Chiến Tranh là bảo tàng chuyên đề nghiên cứu, sưu tầm, lưu trữ, bảo quản, trưng bày những chứng tích tội ác và hậu quả chiến tranh mà các thế lực xâm lược đã gây ra đối với Việt Nam.
Bạn biết không, khi đến tham quan nơi đây tôi có cãm giác như thời gian trôi ngược trở lại để đưa tôi vào thời kỳ đấu tranh hào hùng, gan góc của người dân Việt Nam với bao nhiêu năm nằm gai nếm mật mong giành lại độc lập cho quê hương, cho Tổ Quốc. Từng bức ảnh, từng hiện vật nơi đây đã nói lên chiến tranh ác liệt như thế nào và người dân Việt Nam kiên cường, bất khuất, yêu chuộng hòa bình đến mức nào!
Ấn tượng nhất đối với tôi khi đến đây là bức tranh lính Mỹ Sư Đòan 25 Bộ Binh xách trên tay một mảnh xác người. Khi nhìn bức ảnh ấy tim tôi cứ thót lên trong nỗi sợ hãi lẫn căm phẫn. Trong đầu tôi luôn hiện ra câu hỏi ‘‘Tại sao cũng là con người với nhau mà lại tàn nhẫn đến thế, nhẫn tâm đến thế?”. Thật là tội lỗi biết bao!
Trong chiến tranh đã có không biết bao nhiêu người ngã xuống để giành lại hòa bình cho dân tộc. Trong số đó không biết bao nhiêu người dân vô tội từ những trẻ thơ, phụ nữ cho đến những người già. Họ đều là những người nông dân hiền lành chất phát, ấy vậy mà trong chiến tranh sinh mạnh của họ như ‘‘Chỉ mành trước gió”, bị chà đạp như cỏ rác. Lúc thì chạy nơi này khi thì chạy nơi khác để tránh bom đạn, thường khi bị xem là Cộng Sản và bị lính Mỹ lôi ra giết chết dã man.
Đặc biệt là bức tranh một bà mẹ cùng các con của mình vượt sông để tránh bom đạn của Mỹ đã làm tôi không khỏi chạnh lòng. Nổi sợ hãi, kinh hòang, lo lắng lẫn căm giận lộ trên gương mặt của người mẹ và các con của bà. Chiến tranh đã làm cho con người ta thật sự khủng hỏang về mặt tinh thần, đau khổ về mặt thể xác.
Nơi đây còn trưng bày mô hình nhà tù Côn Đảo mà nói đúng hơn đó là một ‘‘địa ngục trần gian” được gọi là ‘‘chuồng cọp”, trong đó trưng bày những người lính với nét mặt bình thản trước hiểm nguy luôn rình rập, họ bình thản trước những thủ đọan hết sức tàn độc của bọn ác ôn. Chiếc máy chém từng là nổi kinh hòang của người dân cũng được trưng bày tại đây, nhìn thấy nó trong người của tôi như có cái gì đó gờn gợn đến lạnh cả người. Thật là cảm phục biết bao trước sự kiên cường bất khuất, anh dũng của những anh hùng Cách Mạng. Cho dù ở tù bị tra tấn, hành hạ, hủy diệt cả về thể xác lẫn tinh thần nhưng ý chí Cách Mạng không vì thế mà bị dập tắt, những bài thơ và những lời tố cáo vẫn hiển hiện trên tường, những người tù bé nhỏ nhưng ý chí kiên cường,vươn lên trong mọi hòan cảnh.
Chiến tranh dù đã đi qua, nhưng những hậu quả mà chiến tranh để lại thật là nặng nề. Những con người họ đã cống hiến hy sinh một phần máu thịt của mình cho Tổ Quốc, vậy mà đến ngày hòa bình họ vẫn không có được một niềm vui trọn vẹn . Những chất độc hóa học đặc biệt là chất độc màu da cam mà bọn xâm lược đã dùng để khai hoang cứ ngấm dần vào cơ thể họ từng ngày và hậu quả là những đứa con dị tật, khác thường của họ được sinh ra. Nhìn thấy những cảnh ấy không ai mà không khỏi chạnh lòng đến xót xa.
Thật là cám ơn biết bao đối với các nhà báo, các phóng viên anh dũng yêu nghề. Nhờ có họ mà ngày nay thế hệ sinh sau năm 1975 như chúng ta mới có thể tìm về lịch sử theo những lát cắt thời gian mà họ ghi nhận lại về những sự thật của một thời chiến tranh ác liệt và tàn khốc. Dù đấy chỉ là những hình ảnh, tư liệu, những thước phim nhưng cũng đủ cho ta thấy sự yêu nghề, yêu thương đồng loại cho dù trong số họ không phải là người dân Việt Nam và nhiều người đã gửi lại máu thịt của mình, thậm chí ngay cả sinh mạng trên đất nước Việt Nam.
Nơi đây quả là đang lưu giữ vô vàn những tư liệu quý giá về một thời gian khổ, đau thương mà hào hùng của dân tộc ta. Nếu có thời gian bạn hãy đến đây lần nữa để thấy được tội ác khi xưa trong chiến tranh mà nhân dân ta đã phải gánh chịu như thế nào.Và hậu quả chiến tranh mà các thế lực xâm lược đã trút xuống Việt Nam. Để có thể cãm nhận được thế nào là đau đớn, là xót xa đến tột cùng trước nỗi đau mất nước của cả dân tộc. Tàn bạo và độc ác, giày xéo đày đọa, bóc lột và giết chóc, máu và vũ khí, xác người và mất nước. Đến đây để thấy được cuộc sống hiện tại của chúng ta thật yên bình và sung sướng như thế nào. Đến đây để thấy được chúng ta cần phải làm gì cho cuộc sống.
Tôi thật sự tự hào về thế hệ cha anh đi trước, tự hào về một đất nước Việt Nam anh dũng, kiên cường, bất khuất. Còn bạn thì sao? Hãy đến đấy một lần nữa để thấy cuộc sông này có giá trị đến mức nào.

4 nhận xét: